Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 2, 2026
Hình ảnh
  Ự CẢM HÓA KỲ DIỆU Cuộc đời Đại tướng Võ Nguyên Giáp có vô vàn chi tiết, mẩu chuyện như huyền thoại, được các thế hệ bộ đội, dân công, thanh niên xung phong, dân quân, tự vệ... kể cho nhau nghe. Dưới đây là một số mẩu chuyện mà tôi biết... Gửi bồ kết cho thanh niên xung phong Các cựu thanh niên xung phong (TNXP) ở Trường Sơn kể: Năm 1967, Đại tướng vào làm việc tại tỉnh Quảng Bình, ông đến thăm một đơn vị toàn nữ TNXP tỉnh Thanh Hóa đang làm nhiệm vụ ở Đường 20 Quyết thắng. Đại tướng hỏi han các chị về điều kiện công tác, sinh hoạt... Một chị báo cáo: “Thưa Đại tướng! Thiếu thốn thì nhiều cái, nhưng chúng tôi khắc phục được. Chỉ có điều là quá nhiều chấy!”. Đại tướng xoa đầu nữ TNXP và nói: “Hoan hô các đồng chí đã khắc phục được khó khăn chung. Cũng chắc là do thiếu bồ kết gội đầu nên mới nhiều chấy! Vậy tôi và các đồng chí cùng khắc phục nhé!”. Chừng ba tuần sau, đơn vị này nhận được quà từ Hà Nội gửi vào, gồm những kiện xà phòng 72% (loại xà phòng đóng bánh cứng, to gần bằng nử...
Hình ảnh
  BỘ ĐỘI VỀ LÀNG Các anh về Mái ấm nhà vui, Tiếng hát câu cười Rộn ràng xóm nhỏ. Các anh về Tưng bừng trước ngõ, Lớp lớp đàn em hớn hở chạy theo sau. Mẹ già bịn rịn áo nâu Vui đàn con ở rừng sâu mới về. Làng tôi nghèo Mái lá nhà tre. Các anh về Xôn xao làng bé nhỏ. Nhà lá đơn sơ Tấm lòng rộng mở Nồi cơm nấu dở Bát nước chè xanh Ngồi vui kể chuyện tâm tình bên nhau. Thơ: HOÀNG TRUNG THÔNG
Hình ảnh
  Con lại nhớ về Người Cha năm ấy Dẫu chưa lần con được thấy mặt Cha Người anh hùng vì đất nước xông pha Cha đã sống như loài hoa bất tử. Thời chiến tranh đã bao đêm không ngủ Thao thức hoài đếm đủ cả năm canh Lo cho dân được cuộc sống an lành Quên tuổi trẻ… tìm thanh bình cho nước. Người cũng từng có bao niềm mơ ước Về đời tư chung bước với bóng hồng Nhưng vì đâu Người chẳng thể chờ mong Khi đất nước còn trong làn khói lửa. Chiến tranh qua… cuộc đời Người hơn nửa Vẫn một mình… lo từng bữa cơm dân Người quên đi sức khỏe đã vơi dần Mà chỉ biết ân cần lo đất nước. Người là gương cho chúng con tiếp bước Dẫu bây giờ đất nước trọn niềm vui Nhớ về Cha lòng con thấy bùi ngùi Xin kính chúc Người an vui giấc ngủ.
Hình ảnh
  Ngày 12/1 - Thiếu niên anh hùng: Trần Văn Ơn Có một chàng trai trẻ mang trong mình trái tim yêu nước, đã dẫn đầu hơn 6000 học sinh - sinh viên tham gia biểu tình chống thực dân Pháp. Cũng chính chàng trai ấy đã đạp đổ hàng rào sắt, dũng cảm đối mặt với dùi cui, che chở cho các bạn nữ sinh cùng học sinh nhỏ tuổi thoát ra ngoài. Để rồi, ngày mà anh nằm xuống sau này trở thành Ngày truyền thống của học sinh, sinh viên Việt Nam. Không ai khác, đó chính là Liệt sĩ, Anh hùng LLVTND Trần Văn Ơn. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống cách mạng tại Bến Tre, tròn 9 tuổi (năm 1940), Trần Văn Ơn rời quê nhà, lên Sài Gòn theo học tại trường Pétrus Ký. Tại đây, từ năm 1947 – 1948, anh tích cực tham gia vào các phong trào tuyên truyền, vận động thế hệ trẻ chống thực dân Pháp và chính quyền thân Pháp. Cũng bởi vậy, Trần Văn Ơn nhanh chóng trở thành cái tên chủ chốt của Đoàn học sinh kháng chiến nội thành. Trước lễ kỉ niệm 09 năm ngày Khởi nghĩa Nam Kỳ, chính quyền Pháp đã bắt...
Hình ảnh
  CÒN SỨC, CÒN THỞ TÔI VẪN SẼ TIẾP TỤC ĐI BỞI CÒN 53 VẠN HÀI CỐT LIỆT SỸ CHƯA BIẾT TÊN, 53 VẠN GIA ĐÌNH VẪN CHỜ TIN" Cựu chiến binh Đỗ Tuấn Đạt, 75 tuổi, ở quận Thanh Xuân (Hà Nội) vừa thực hiện chuyến đi gần 2.000 km vào An Giang đưa hài cốt một liệt sĩ về quê theo nguyện vọng của gia đình. "Còn sức, còn thở tôi vẫn sẽ tiếp tục đi bởi còn 53 vạn hài cốt liệt sĩ chưa biết tên, đồng nghĩa 53 vạn gia đình vẫn chờ tin", người cựu chiến binh nói. Ông Đỗ Tuấn Đạt tình nguyện nhập ngũ vào năm 1967. Sau một lần chứng kiến cảnh mẹ già ôm hài cốt con trai òa khóc sau nhiều năm chờ đợi, trong lòng gợi lên cảm giác day dứt. Ông tự hứa với lòng sẽ dành quãng đời còn lại để tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ, giữ đúng lời dặn dò "ai còn, ai mất nhớ đưa nhau về" năm xưa. Mỗi năm, gia đình ông Đạt đóng góp 200-300 triệu đồng cho hoạt động tìm kiếm và quy tập hài cốt liệt sĩ. Số tiền này được trích từ tiền lương hưu của ông bà, con cái, anh em thân thiết hỗ trợ. 25 năm làm việc...
Hình ảnh
  NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN Phố xá ít xe máy. Chủ yếu là xe đạp cọc cạch. Quần áo vá nhiều hơn mua mới. Hình ảnh chiếc xe đạp ngày xưa      Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, nhớ rõ nhất tiếng cười của cả khu tập thể mỗi tối mất điện. Người lớn ngồi quạt nan kể chuyện, trẻ con chơi trốn tìm dưới ánh trăng. Nghèo thật. Nhưng tình người dày đặc như khói bếp.   Sau này… Năm 1986, đất nước bắt đầu bước vào thời kỳ đổi mới. Lớn lên. Không còn phải cầm tem phiếu đi xếp hàng. Nhưng mỗi lần nhìn thấy một tờ phiếu cũ còn sót lại trong ngăn tủ, cô vẫn thấy tim mình chùng xuống. Không phải vì khổ. Mà vì nhớ. Thời bao cấp không chỉ là thiếu thốn. Đó là một thế hệ lớn lên trong chật vật nhưng không mất đi hy vọng. Có những thời kỳ lịch sử không có tiếng súng. Nhưng vẫn đầy ám ảnh. Vì chúng ta đã từng sống trong những ngày chỉ mong đủ gạo cho tháng tới… Và hạnh phúc đôi khi chỉ là mua được thêm một cân thịt.
Hình ảnh
HÀNG NGƯỜI DÀI TRƯỚC CỦA HÀNG MẬU DỊCH Hình ảnh của hàng Mậu Dịch Trên tay mẹ là xấp tem phiếu được phát theo tiêu chuẩn. Mỗi tháng, mỗi người chỉ được mua một lượng nhất định. Cửa hàng mậu dịch mở cửa lúc 6 giờ. Nhưng 4 giờ sáng đã có người đứng chờ. Hình ảnh người xếp hàng dài đợi chờ  Hà nhớ mùi ẩm mốc của những bao gạo. Nhớ tiếng thở dài khi nghe tin: “Hôm nay hết thịt.” Nhớ cảm giác vui mừng chỉ vì mua được thêm lạng đường. Thời kỳ đó, người ta gọi là thời bao cấp. Hình ảnh tờ phiếu đổi lấy lượng thực
Hình ảnh
  Những ngày cuối cùng trước giờ lịch sử Những ngày cuối tháng 4, không khí ở Sài Gòn căng như dây đàn. Tin tức dồn dập từ các mặt trận. Những đoàn quân tiến về trung tâm thành phố. An không nghĩ mình đang sống trong thời khắc sẽ đi vào sách sử. Anh chỉ nghĩ về mẹ. Về ngôi nhà mái ngói cũ. Về cánh đồng lúa mỗi mùa gặt. Sáng 30/4/1975, tiếng xe tăng vang lên dồn dập. Khi cánh cổng của Dinh Độc Lập bị húc đổ, An đứng cách đó không xa. Hình ảnh chiếc xe tăng lao vào Dinh Độc Lập Anh không hét. Không khóc. Chỉ lặng người. Chiến tranh kết thúc. Hình ảnh Dinh Độc lập và chiếc xe tăng.
Hình ảnh
NHỮNG CON ĐƯỜNG KÉO PHÁO  Đường vào Điện Biên không trải nhựa. Không bằng phẳng. Chỉ có bùn đất và dốc núi. Minh cùng đồng đội kéo từng khẩu pháo nặng hàng tấn qua rừng sâu. Có hôm trời mưa, đất trơn như mỡ. Có hôm đói lả nhưng vẫn phải đi. Cậu nhớ mãi một câu nói của vị lãnh tụ mà cả đơn vị thường nhắc đến — Hồ Chí Minh : “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.” Hình ảnh các chiến sĩ cùng nhau đẩy chiếc xe tăng.  Hình ảnh người lính đang ngày đêm chiến đấu với địch Câu nói ấy, giữa rừng núi Tây Bắc, nghe không còn là khẩu hiệu. Nó là lý do để họ bước tiếp.
Hình ảnh
NẾU BẠN SỐNG VÀO MÙA THU 1945... Bạn có từng tưởng tượng… Nếu mình đứng giữa quảng trường Ba Đình vào ngày 2/9/1945, bạn sẽ nghe thấy điều gì? Tiếng tim mình đập mạnh. Tiếng người dân thì thầm hy vọng. Và rồi… giọng đọc vang lên của Hồ Chí Minh . Khoảnh khắc thay đổi vận mệnh dân tộc Hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh đứng trên quảng trường Ba Đình Hơn 20 vạn người đứng kín tại Quảng trường Ba Đình . Không ai biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng tất cả đều biết một điều: Họ đang đứng giữa một thời khắc lịch sử. Khi câu nói vang lên: “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập…” Đó không chỉ là một bản tuyên ngôn. Đó là tiếng nói của một dân tộc đã chịu đựng gần một thế kỷ đô hộ.  Hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh đang phát biểu bản tuyên ngôn
Hình ảnh
  Có một bà cụ đeo rất nhiều huân, huy chương và ngồi trên một chiếc xe lăn, tóc đã bạc và rụng nhiều, ngồi bình yên khi gặp Thủ tướng Phạm Minh Chính. Bà cụ ấy chính là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển, tham gia trận đánh bảo vệ cầu Hàm Rồng vào năm 1965. Hồi đó, bà là một người phụ nữ nhỏ nhắn, chỉ nặng có 42 cân, khi thấy địch bắn phá dữ dội, đạn tiếp tế không kịp, bà xốc hòm đạn nặng 98 cân, bê vượt qua con đê đến với quân ta đang đóng quân. Bà bảo rằng, trong cái lúc quyết tử ấy, không quan tâm điều gì lớn lao cả, chỉ nghĩ là phải cố gắng bê vác đạn đến cho anh em đồng đội, đứng giữa cái sống chết, nguy nan của Tổ Quốc, con người ta thường có sức mạnh kỳ diệu, vượt qua những giới hạn thông thường… Tổ Quốc của chúng ta thật lớn lao, thế hệ anh hùng của chúng ta thật vĩ đại