NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ QUÊN

Phố xá ít xe máy.
Chủ yếu là xe đạp cọc cạch.
Quần áo vá nhiều hơn mua mới.

Hình ảnh chiếc xe đạp ngày xưa    

Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, nhớ rõ nhất tiếng cười của cả khu tập thể mỗi tối mất điện. Người lớn ngồi quạt nan kể chuyện, trẻ con chơi trốn tìm dưới ánh trăng.

Nghèo thật.

Nhưng tình người dày đặc như khói bếp. 

Sau này…

Năm 1986, đất nước bắt đầu bước vào thời kỳ đổi mới.

Lớn lên.
Không còn phải cầm tem phiếu đi xếp hàng.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy một tờ phiếu cũ còn sót lại trong ngăn tủ, cô vẫn thấy tim mình chùng xuống.

Không phải vì khổ.
Mà vì nhớ.

Thời bao cấp không chỉ là thiếu thốn.
Đó là một thế hệ lớn lên trong chật vật nhưng không mất đi hy vọng.

Có những thời kỳ lịch sử không có tiếng súng.
Nhưng vẫn đầy ám ảnh.

Vì chúng ta đã từng sống trong những ngày chỉ mong đủ gạo cho tháng tới…
Và hạnh phúc đôi khi chỉ là mua được thêm một cân thịt.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Bảo tàng lịch sử quân đội Việt Nam